“Điều khiến tôi đau đáu nhất khi chứng kiến sự “đổi sắc” của Tây Nguyên không chỉ là những cánh rừng thưa dần hay những dòng suối cạn nước, mà là sự đứt gãy âm thầm trong mối quan hệ từng gắn kết con người với đại ngàn. Khi rừng bị đặt lên bàn cân như một đối tượng trong phép tính lỗ – lãi ngắn hạn, nơi những giá trị không thể đo đếm bị gạt ra ngoài, và khi sinh kế bị cuốn vào cuộc chạy đua trước mắt, đại ngàn bắt đầu chịu đựng một dạng tổn thương không tiếng kêu. Sự đổi sắc ấy không ồn ào, nhưng âm ỉ, tích tụ và tàn nhẫn, diễn ra qua từng khoảnh rừng bị cắt khúc, từng mạch nước bị ép cạn, từng không gian sống bị đối xử thô bạo trong những lựa chọn phát triển sinh kế. Nỗi đau của đại ngàn không nằm ở sự mất mát tức thời, mà ở việc nó dần bị buộc phải im lặng trước những lựa chọn của con người. Và chính điều đó đặt ra câu hỏi lớn nhất: liệu chúng ta có kịp tái cấu trúc lại mối quan hệ giữa rừng, con người và phát triển trước khi những giới hạn tự nhiên và xã hội bị vượt qua hay không?“. Bài viết của TS. Phạm Tuấn Anh, nguyên Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Đắk Nông – một nhà nghiên cứu gắn bó và tâm huyết với đại ngàn – là lời suy ngẫm thẳng thắn và sâu sắc về hành trình biến đổi của Tây Nguyên. Quý độc giả có thể tải và đọc toàn bộ bài viết trong file đính kèm bên dưới.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ của bạn!